Tự dưng hôm nay phấn khởi quá vì bố tạo blog cho anh em Bi Pu nên nhớ lại kỷ niệm của 2 con. Mẹ nhớ sao mới chỉ như hôm qua vậy, mọi chuyện còn như mới.
Mẹ mang bầu em Pu vất vả hơn anh Bi, mẹ mệt hơn (chắc tại mẹ già hơn rồi :-(), hay đau lưng hơn, bị ốm lâu hơn. Mẹ là khỏe nhất nhà đấy, mẹ chả ốm vặt bao giờ (cái này hơi tự hào hơn bố Kều). Mẹ nhớ là ốm 2 lần thì lần nào cũng rơi vào thời gian đang mang bầu 2 anh em. Chắc tại thời gian đấy sức đề kháng kém :-(.
Hồi em Pu 7 tháng mẹ bị đau bụng một trận phải vào viện mất 1 ngày, bác sĩ nói có cơn co nên bắt mẹ nằm theo dõi trong viện và tiêm cho 1 mũi chống cơn co. Thế là liền một mạch đến ngày em Pu cũng chẳng chịu ra, bố mẹ vẫn đùa chắc em Pu dỗi.
Anh Bi không chịu ở lâu trong bụng mẹ đòi ra sớm 1 tuần, còn em Pu thì lại chưa muốn ra ngoài nên vẫn cứ yên ắng. Thế rồi mẹ đi siêu âm liên tục, bác sĩ khuyên mẹ nên mổ để đưa em Pu ra với anh Bi. Bác sĩ bảo để lâu không tốt, mổ nhá, mổ chả đau gì đâu mà sợ. Uh thì mổ, bố mẹ cũng mong em Pu ra với bố mẹ thế nào. Mà đúng thật, mổ nhanh là tốt, vì đẻ em xong bác sĩ bảo nước ối đục rồi...
Thế là lại có vụ ông nội dương mục kỉnh chọn quẻ âm dương lấy giờ tốt cho em.
Quyết định là khoảng 9h sáng thứ 7 (thế cho tiện cuối tuần, bố được nghỉ và tiện ca trực bác sĩ), bố mẹ lại dắt tay nhau vào viện. Sáng đấy bố đưa mẹ đi ăn bún ngan rồi đèo mẹ vào viện.
Lúc vào viện mặt tươi lắm, vẫn chẳng thấy cơn đau nào.
Rồi mẹ vào phòng mổ...
Mẹ nhớ lắm cảm giác bị tiêm vào sống lưng thế nào, bị tê ra sao rồi từ từ bác sĩ rạch 1 đường trên bụng, chẳng đau gì, mẹ vẫn tỉnh. Thế rồi đau, mẹ đau lắm, chỉ nghe bác sĩ bảo sao con ra rồi mà vẫn đau nhỉ, bác sĩ lại tiêm, tổng cộng mẹ bị tiêm 6 mũi, chỉ nhớ là vào cánh tay, cổ tay. Rồi mắt mẹ cứ hoa lên, bác sĩ giơ em Pu lên cho mẹ nhìn "con trai nhé, 3 cân rưỡi", mẹ chỉ thấy em xinh lắm mà chả thấy rõ mặt em. Rồi mẹ cứ mơ màng, bác sĩ làm gì cũng chẳng nhớ nổi nữa, rồi mẹ được đẩy ra khỏi phòng mổ. Mẹ nghe cô y tá nói không được ngủ, đừng có nhắm mắt lại nhé... mà mẹ thì cứ díp mắt lại, sau mẹ mới biết là do thuốc mê.
Rồi mẹ vào phòng bất động, lại đau, giờ là đau vì hết thuốc tê, đau vì bị sốc rồi mẹ sốt.
Mọi người chỉ nằm 6 tiếng hậu phẫu, mẹ nằm đến 8h tối mới được ra phòng bình thường.
Mẹ nhớ cảm giác lúc thấy bố ngó vào phòng, mẹ mừng lắm, bố vẫy tay với mẹ và mẹ khóc.
Mẹ mừng vì thấy có bố luôn bên cạnh, bố bảo không tìm thấy mẹ đâu, đi khắp mấy tầng nhà...
Bố bảo em Pu được nằm phòng sơ sinh, các em bé sinh mổ phải ở trong đó khi mẹ còn nằm phòng hậu phẫu. 10h tối em được về với mẹ. Lúc này mẹ mới thấy rõ em. Em xinh quá, mũi cao da trắng (chả bù cho bố mẹ, mẹ còn bị trêu vì sao đẻ em da trắng thế :-) có khi là nước dừa của bác Cương Phương nhỉ).
Mẹ chỉ nằm, không thể dậy được, chưa bao giờ mẹ đau thế. Mọi việc lo cho mẹ cho em đều do tay bố. Mẹ phục bố sát đất vì công nhận bố thật anh hùng. Mẹ tự hào vì cả phòng mỗi mình bố là chăm vợ, ai cũng bảo bố thật tuyệt vời. Đúng là bố tuyệt vời thật, không có bố ở bên cạnh, mẹ thấy thiếu một cái gì đấy, không thể diễn tả được.
Bố cho em Pu ăn, dỗ em ngủ, thay tã cho em (chẳng bù sinh anh Bi, bố nằm ngủ ngáy ầm ầm, mẹ gọi pha sữa còn phải đá vào người bố mới dậy :-)). Bố còn lo cho mẹ...
Hai đêm liền trong viện, mẹ nhìn bố xót xa quá, mắt thâm quầng, đỏ ngàu vì thiếu ngủ, mẹ quyết tâm xin ra viện.
Chả ai như mẹ, mổ mà nằm viện có 2 ngày :-). Sáng mẹ nói xin ra viện là đặt quyết tâm dậy bằng được mặc dù gần như mẹ chẳng lết nổi người, vì chỉ cử động thôi vết mổ cũng đau rồi.
Thế rồi ra viện. Cả nhà mình về nhà, cả nhà vui đón em Pu...
Em Pu được sinh ra vào một ngày cực nóng 20 tháng 06 năm 2009 (mẹ cố tình đẻ 2 anh em gần ngày nhau để cả nhà mình làm chung sinh nhật, thế mà em Pu cứ thích ở trong bụng mẹ hơn :-))
Em Pu là chú trâu xinh xắn và cá tính của bố mẹ. Bố mẹ yêu em Pu rất nhiều...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét