Tối qua anh Bi không chịu đi ngủ, bố mẹ đều nói mà anh Bi tỏ ý không nghe, đến giờ em Pu đã ngủ rồi mà anh Bi vẫn làm ồn.
Bố bực nên mắng anh Bi và đưa anh Bi ra cửa. Mẹ biết bố bực lắm mới đánh anh Bi đấy.
Anh Bi cãi mẹ, mẹ nhớ anh Bi còn bảo ghét mẹ.. anh Bi còn nói nhiều nhiều nữa, lúc đấy mẹ buồn lắm.
Mẹ biết anh Bi không có ý muốn nói mẹ như vậy đâu, chỉ là lúc tức giận, con nói cho hả giận thôi. Nhưng mẹ buồn lắm, mẹ nói với bố và bố phạt anh Bi, bố nói anh Bi phải xin lỗi mẹ, nhưng mẹ vẫn buồn.
Anh Bi bướng quá, còn nói hỗn... mẹ tự dưng thấy buồn tê tái, không nói được gì, tự dưng mẹ cứ chảy nước mắt vì mẹ thấy tủi thân quá..
Bố mẹ chỉ muốn con hiểu bố mẹ yêu con biết bao, chỉ là con mệt hay biết con ăn ít ở trường, bố mẹ đã xót xa rồi. Còn biết bao điều bố mẹ phải lo cho con để con đủ lớn khôn thành một người đàn ông có trách nhiệm, một người thực sự biết sống có ích và có nghị lực nữa... Là người đàn ông có trách nhiệm khó lắm con à.. Mà bố mẹ có những hai anh em, bố mẹ tự thấy cũng phải nỗ lực nhiều lắm con à...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét