Bố thật dũng cảm, cả nhà yêu bố...

Sáng nay bố nói chuyện với mẹ việc bố chuyển phòng. Về công việc của bố mẹ cũng hiểu sơ sơ thôi, nhưng mẹ cảm nhận là bố buồn. Mẹ hiểu tại sao bố buồn và mẹ cũng buồn.
Mẹ thương bố vì bố lo cho gia đình nhiều, mẹ cũng thấy áy náy hay tại vì mẹ không muốn bố đi tiếp khách nhiều, gặp người này người kia nhiều nên ảnh hưởng công việc của bố. Có lần bố bảo bác Hùng trên chỗ bố đi tối ngày mà bác Châm vẫn quán xuyến được mọi việc tốt. Mẹ thấy chạnh lòng quá...
Mẹ thương bố nhiều, mẹ chỉ muốn gia đình mình nhiều thời gian bên nhau, bố mẹ có thời gian ở bên các con. Cả mẹ và bố đều tranh thủ, đi làm nhanh nhanh về đón con cho kịp, được ở bên các con nhiều hơn dù chỉ vài phút...
Mẹ bỗng thấy trống trải vì hiểu cảm giác bố buồn thế nào, vậy mà bố vẫn bảo cũng tốt sẽ có nhiều thời gian hơn, bố sẽ làm thêm gì đấy... Bố vẫn nghĩ cho gia đình, cho mẹ và các con.

Mẹ hiểu bố mà chẳng biết động viên bố thế nào, mẹ chỉ muốn ôm bố một cái thật chặt.

Hôm nay mẹ mong về nhà sớm quá, để nhìn thấy bố, nhìn thấy các con. Mẹ càng hiểu gia đình là thế nào, mẹ yêu gia đình mình nhiều nhiều lắm.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét