Chuyện đi học của 2 anh em

Mẹ nhớ là sáng nào cả nhà mình cũng rồng rắn đưa nhau đi học đi làm :-). Em Pu hay lắm nhé. Nếu mẹ bế em đi vào lối trong ngõ, thể nào em cũng biết là đi học và khóc ghê lắm. Nhưng nếu cho em đi lối khác là em không biết phải đi học đâu, em chẳng khóc gì cả, đúng là em Pu bé bỏng chẳng biết gì :-).

Mỗi lần em Pu tới nhà bà Tần, em Pu sang tay bà hoặc cô đón, đều khóc níu lấy mẹ. Những lúc đấy mẹ chỉ muốn được bế em về, mẹ có hôm đi làm mà lòng cứ nghĩ vẩn vơ, buồn lắm, thương lắm. Nhưng biết sao được giờ, mẹ phải đi làm em Pu nhé...

Anh Bi mới có cặp kéo mơi, có vẻ phấn khởi lắm. Buổi đầu tiên anh Bi đòi kéo cặp một đoạn rồi mới lên xe bố chở. Nhìn anh Bi lớn dần từng ngày, bố mẹ đều vui lắm.

Nhưng có vẻ anh Bi ngày càng nhõng nhẽo, hay tại anh Bi toàn được xuống bác 2 ngày cuối tuần, được chơi tự do quá, các bác cũng chiều anh Bi nữa. Có lẽ bố mẹ phải xem lại việc này, phải quan tâm anh Bi nhiều hơn.

Bố mẹ chỉ mong chăm sóc 2 anh em hơn nữa, cho 2 anh em tình yêu thương của bố mẹ nhiều hơn và bố mẹ muốn 2 anh em biết 1 điều: Bố mẹ rất yêu các con!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét