Chiều qua mẹ về sớm được, mẹ đón em Pu. Lúc mẹ đến, em còn đang được bà Tần đưa đi chơi, thấy mẹ em nhào ra ôm mẹ, mẹ đặt em xuống để dắt xe em cũng không cho. Lúc bà nội bế em về để mẹ vào lớp đón anh Bi, em Pu cứ với ra khóc đòi theo mẹ. Mẹ thương em quá!
Mẹ tặng bà Tần 1 mảnh vải đủ may 1 bộ quần áo, mẹ tặng cô giáo anh Bi 1 bộ cốc chén nhân ngày 20/11.
Hôm qua mẹ vui vì biết anh Bi được 2 điểm 10 thi giữa kỳ, hôm nay anh Bi nghỉ nên lại được xuống bác chơi đến hết tuần.
Lúc về thì em Pu ngủ lăn lóc, nhưng đói quá nên không thể ngủ ngoan được. Hi hi nửa đêm em phải dậy ăn 180ml sữa thì mới ngủ tiếp được.
Sáng nay, mẹ được ăn sáng cùng bố. Mẹ thích được có thời gian ăn sáng cùng bố. Lúc đấy là lúc mẹ thấy chẳng phải lo nghĩ gì, có thời gian nói chuyện với bố dù chỉ là mấy câu hỏi chả có nội dung gì quan trọng.
Nhưng sáng nay mẹ hơi buồn, buồn rất vu vơ. Bố mẹ ngồi ăn cạnh 2 bà cụ, nghe các cụ nói chuyện mẹ chỉ biết im lặng. Các cụ khoe con giỏi giang buôn bán kinh doanh, giàu có, xây mấy căn nhà, mấy chục tỉ đồng...
Tự dưng mẹ thấy mình thật nhỏ bé, mình chẳng làm được gì ngay cả chuyện phụng dưỡng bố mẹ, mẹ cũng chưa làm tròn. Giờ ông bà đều già rồi mà vẫn lo từng lần mua thuốc, mà mẹ thì chẳng giúp được gì...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét