Kế hoạch...

Mẹ bao giờ cũng có kế hoạch để làm một việc gì đó vì mẹ không bao giờ muốn đến mình bị động trong chuyện này chuyện kia. Thế mà mẹ vẫn bị động nhiều thứ....
Tối thứ 5 mẹ mới biết bà Tần không trông em Pu vào thứ 6, mà kế hoạch là về quê vào thứ 6 ăn cưới con ông Thuận, như vậy hoặc mẹ phải ở nhà, hoặc phải nhờ bác Lan, chị Hương và bà ngoại, mẹ cũng nghĩ hay gửi em Pu đi Chi Mai, hay thế này thế kia mà không bao giờ muốn hủy kế hoạch. Mẹ cảm thấy rất tệ lúc đó.
Việc không trông em Pu vào thứ 6 cũng sẽ không là vấn đề nếu được thông báo sớm và mẹ tin là mẹ luôn có thể bố trí được mọi cái hợp lý. Thế nhưng mẹ cảm thấy người thông báo không tôn trọng mẹ, nói rất đơn giản là bận thế thì nhờ bà nội trông. Liệu mẹ có yên tâm khi để bà nội trông không, nếu bà trông được thì liệu mẹ có phải thuê người trông em không?

Còn bố thì sẵn sàng chấp nhận từ bỏ kế hoạch mà cả bố và mẹ đã định nếu để em cho bà trông. Cảm giác mẹ lúc đấy thật khó tả... Mẹ tự dưng nghĩ mình thật vô nghĩa, mẹ thấy như mình cũng chỉ là một cái gì rất vớ vẩn, có thể cầm ném ngay ra khỏi cửa.

Mẹ cũng hiểu rõ thêm một điều, mẹ cũng chỉ là một cá thể trong cuộc sống vô vàn cá thể khác. Nếu cần từ bỏ, chắc mẹ cũng phải chấp nhận vì nó quá dễ dàng...

Chẳng biết như vậy có phải là quá tiêu cực không? Mẹ mong các con lớn khôn và hiểu được nhiều điều vì cuộc sống luôn là những câu hỏi đôi khi câu hỏi còn không thể trả lời.

Mẹ cũng hiểu thời gian trôi qua sẽ rất nhanh và bố mẹ cũng sẽ trở thành những người già lẩm cẩm. Mẹ luôn hiểu một điều là thời gian rất quý, hãy tranh thủ những phút bên nhau để làm cho cuộc sống đẹp hơn, vui hơn như gia đình mình hàng ngày bên nhau vậy.

Thế mà vẫn có những lúc mẹ cảm thấy chống chếnh, thấy mình vẫn cần một khoảng riêng nào đó mà không ai chia sẻ hết được...

Từ sau hôm về quê, mẹ bỗng nghĩ một ngày nào đó bố mẹ cũng già đi để các con lớn lên, lấy vợ và sinh con, sẽ trở thành những ông bà già không phải lúc nào cũng hiểu các con nữa. Đến lúc đó, chắc chỉ còn bố mẹ với những câu chuyện vụn vặt hàng ngày, vậy mà giờ bỗng nhiên mẹ thấy trống trải ...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét