Mẹ bị ốm

Hic, mẹ bị ốm. Mẹ vẫn hay bảo bố là mẹ quá khỏe, có khi khỏe hơn cả bố vì tội ít ốm. Hic, chiều thứ 5 mẹ đi làm về là không biết trời đất gì nữa. Mẹ nằm luôn một lèo đến tận tối mịt, để mặc 3 bố con chăm nhau.
Mẹ thấy đau đầu, đau khắp người như bị ai lấy chày nện xuống lưng, mẹ lạnh toát cả người, bố phải đắp 2 cái chăn cho mẹ nhưng mặt mẹ thì lại nóng bừng bừng như ngồi sát mặt vào đống lửa. Hic, bố cặp sốt 39 độ. Bố đánh gió cho mẹ, xoa dầu rồi bóp đầu cho mẹ. Mẹ thấy bố tuyệt vời nhất đấy. Bố cũng đảm đang và chăm cho mẹ, cho các con. Mẹ con mình yêu bố nhiều Bi Pu nhỉ...

Anh Bi cũng thương mẹ lắm, anh Bi ngồi bóc quýt cho mẹ ăn, rồi anh Bi bóp đầu cho mẹ. Anh Bi còn bảo để con bảo bố mua vòng bạc cho mẹ tránh gió, chắc tại mẹ không đeo vòng bạc giống 3 bố con rồi. Bố thì vất vả đi mua bún về cho mẹ ăn để uống thuốc. Mẹ cố nuốt được tí bún, rồi bố cho cả em Pu và anh Bi ăn. Anh Bi ăn khen lấy khen để là ngon, bố cũng khoe em Pu ăn được nhiều lắm. Hic, vậy mà mẹ nuốt như nhai rơm. Khổ thân bố phải ăn khi nguội ngắt.

Bố vất vả mấy hôm liền, vì mẹ toàn nằm một chỗ. Bố trông cả em Pu vì mẹ không muốn em phải đi học thứ 7. Anh Bi được ông ngoại đón từ chiều thứ 6, lại còn được đi chơi Bát Tràng thứ 7.
Anh Bi nặn được 1 tác phẩm khá đẹp, còn tô màu nữa... Bố mẹ thấy Anh Bi khéo tay ra trò đó :-)

Lúc ốm mẹ mới thấy, sức khỏe quan trọng nhất. Đêm mẹ không ngủ được vì đau khắp người, đau không làm sao hết được mà cũng chẳng ai chia sẻ được, người đang nằm mà cứ như đi thuyền cứ bồng bềnh, bồng bềnh.

Rồi mẹ chợt nghĩ, mẹ mà ốm nặng hoặc phải vào viện thì bố chăm mẹ rồi, ai chăm các con nhỉ? Chắc lại xuống ông bà ngoại với các bác.. Rồi mẹ lại nghĩ lung tung, lung tung, mãi không ngủ nổi...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét