Chuyện gia đình

Sáng nay ông bà ngoại lên đón em Pu xuống ông bà và các bác trông em vì bà Tần nghỉ.
Em Pu được một hôm ngủ muộn, thức dậy thấy bà ngoại, em Pu có vẻ vui nói cười ê a. Lúc mẹ mặc xong quần áo nhất định em Pu đòi bà bế, không theo mẹ. Mẹ đoán là em Pu sợ đi với mẹ lại phải đi học bà Tần nên bám theo bà. Em Pu ghê thế, giờ cũng biết chuyện nhiều rồi.

Bây giờ mắng em là em biết thể nào cũng khóc đấy, khóc to nữa cơ. Có lần em còn khóc giả vờ, vẫn ê a to lắm nhưng mà ko có giọt nước mắt nào, ra mẹ bế lên là im ngay. Tối qua mẹ đi làm về em còn theo mẹ nhất định không cho mẹ lên nấu cơm. Mẹ đi là em theo lên gác, em nghịch quá, vặn nước ướt hết người, bố bế em xuống thay mà mẹ thấy em khóc mãi.

Lúc đó sao mẹ bực quá, mẹ nghĩ sao bố ích kỷ quá, chỉ muốn ở dưới phòng để vào MU. Giá như bố bế em lên cùng trông em để mẹ tranh thủ nói chuyện được với em lúc mẹ nấu cơm mà em cũng bớt khóc. Như thế cả nhà mình thật vui có tốt không? Mẹ cũng nói nhiều điều này giờ mẹ chỉ thấy buồn thôi, mẹ không muốn nói thêm nữa. Mặc dù mẹ biết bố cũng muốn kiếm thêm nhưng liệu những cái đó nó có lớn bằng những khoảng thời gian gia đình mình được ở bên nhau, các con được vui đùa với cả bố và mẹ. Mẹ thấy ấm áp mỗi lần nấu cơm có các con chạy lăng xăng, cùng nói chuyện, cùng trao đổi. Thời gian để cả gia đình bên nhau như vậy quá ít trong cái cuộc sống bận rộn và lúc nào cũng công việc này.

Những sáng trời lạnh giá mẹ chỉ muốn ôm em thêm để em ngủ thêm một chút vì đêm em trằn trọc. Những lúc đó mẹ chỉ muốn nghỉ ở nhà, sao mẹ ngại đi làm thế. Nghĩ đến công việc bộn bề, nghĩ đến cảnh đi làm người này người kia, có những lúc mẹ nản lắm...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét