Thương em Pu quá

Sáng nay nhiệt độ báo 9 độ. Năm nay rét thật các con ạ, rét tê cả người, trời lại còn mưa phùn nên cái lạnh như len lỏi theo mưa ngấm vào người. Lạnh lại lạnh hơn khi mẹ đưa em Pu đi học. Hay bàn tay bé nhỏ của em lạnh, nét mặt em buồn lắm. Em muốn khóc nhìn mẹ mếu máo mà bà Tần đón nên lại không dám khóc.
Mẹ thương em quá, nhìn em mà đi làm thấy cứ lâng lâng, không biết nghĩ gì, chỉ muốn vứt hết ở nhà với em.
Đưa anh Bi đến lớp bố lại phải quay về vì lớp anh Bi nghỉ học.

Bố lại đưa anh Bi xuống bác, anh Bi được ở nhà còn em Pu vẫn phải đi học.
Chiều nay mẹ quyết tâm về sớm với em Pu.

Sáng bố bảo muộn quá không kịp ăn gì. Hic, không biết đến bao giờ bố mẹ hết lấn bấn đầu giờ sáng thế này nhỉ? Sáng nào bố mẹ cũng rồng rắn các con đi học, rồi mới vội vàng đi làm, không kịp ăn sáng. Để rồi cả 1 ngày làm việc mệt mỏi và nhiều bực bội, áp lực... trôi qua. Trời tối hẳn mới về đến nhà, chuyện trò, yêu các con được một lát là hết một ngày dài.

Nhiều lúc mẹ thấy cuộc sống sao buồn tẻ và chán ngắt, mẹ ước giá như có thời gian thư thả hơn cùng bố ăn sáng, cùng bố thể dục rồi cùng nấu cơm hay đi đón con đi học về... chắc đến lúc đó cũng già mất rồi các con nhỉ...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét